CON NAI VÀNG NGƠ NGÁC

Nhạc sĩ Phạm Duy từng bảo rằng ông sẽ có thời hạn lâu sống Huế với có gặp thi sĩ lưu Trọng Lư. Vì thương yêu thi sĩ này bắt buộc ông đã lựa chọn phổ bài thơ Tiếng Thu lừng danh của lưu lại Trọng Lư.

Bạn đang xem: Con nai vàng ngơ ngác


Click nhằm nghe Thái Thanh hát tiếng Thu trước 1975

Thi sĩ lưu lại Trọng Lư quê sinh sống Quảng Bình, trải qua phần nhiều thời gian tuổi trẻ làm việc Huế trước lúc ra thủ đô hà nội từ năm 1954. Ông được xem như là một trong những người khởi xướng phong trào Thơ Mới. Thơ của ông không có sự chải chuốt hoa mỹ, nhưng có được sự chân thật trong cảm giác trong số đông câu chữ có vẻ là không tinh lọc nhưng lại tiện lợi lay động bạn đọc.

Tiếng Thu là bài bác thơ ngắn chỉ 9 câu, dẫu vậy là bài nổi tiếng nhất trong cuộc đời thơ lưu Trọng Lư, được nhiều người nói rằng là bài thơ “thơ” độc nhất vô nhị của Việt Nam, nghĩa là xung quanh chất thơ ra thì nó không có gì bấu víu, không cõng thêm thiên chức nào khác, nó hoàn toàn trữ tình lãng mạn:

Em không nghe mùa thuDưới trăng mờ thổn thức?Em ko nghe rạo rựcHình hình ảnh kẻ chinh phuTrong lòng người cô phụ


Lưu Trọng Lư đang mượn ko gian, cảnh vật đặc trưng của ngày thu để bộc lộ bức tranh trung ương trạng chân thực và sống động, sự u ai oán và xung khắc khoải. Bài bác thơ có những chủ thể trông dường như rời rạc và không liên quan gì cho nhau. Kế bên chủ đề chính là mùa thu thì còn có trăng, có chinh phụ chinh phụ, và tất cả con nai quà ngơ ngác – hình tượng kinh khủng trong thi ca. Lúc gộp tất những hình tượng này lại trong một toàn diện và tổng thể thì nó lại có sức lay hễ lòng fan một cách kỳ lạ, phần lớn câu chữ như từng mảng color quết vào nhau tạo ra thành một bức tranh mùa thu ảo diệu, vừa ngay gần vừa xa, vừa rành mạch lại vừa mông lung, bạn ta chỉ hoàn toàn có thể cảm thấy chứ quan trọng nói ra được rạch ròi.

Xem thêm:


Xem bài xích khác


hoàn cảnh sáng tác và ý nghĩa sâu sắc của bài bác hát “Nếu rồi ra Em vẫn Qua Đời” (nhạc sĩ Phạm Duy)


Ca khúc “Thương Tình Ca” cùng chuyện tình quan trọng của nhạc sĩ Phạm Duy: “Nhịp chân êm êm thánh thót, đừng mang đến trăng tan dưới gót…”


*
*
*
Hơn 80 năm trước, giữ Trọng Lư vẫn khai hiện ra một hình tượng bạt mạng trong thơ (và về sau âm nhạc cũng đều có mượn lại), sẽ là “con nai đá quý ngơ ngác”. Khó rất có thể tìm được hình tượng nào đẹp, ban sơ, lại mô tả được sự thơ ngây, vào trẻo như là một trong con nai nhởn bẩn thỉu dạo bước trên thảm lá khô bìa rừng. Duy nhất tiếng động nhỏ dại của lá thu xào xạc cũng tạo nên nó ngờ ngạc nhìn.

Tiếng thu cũng đồng nghĩa với tiếng lòng, giờ nói trái tim của một tình yêu câm lặng. Tác giả mượn ngày thu để nói vắt tiếng lòng mình, muôn thuở vẫn khôn xiết ban sơ, vẫn mong muốn được ngơ ngác trong tình yêu. Nên dù cho em không nghe, quan yếu nghe, tốt là không muốn nghe, thì anh vẫn ao ước bày tỏ nó, một biện pháp tinh tế, bằng thơ.