CON YÊU MẸ NHIỀU LẮM

Mẹ và nhỏ chẳng lúc nào được ở gần nhau quá hai năm nhưng con mãi nhớ những khoảng thời hạn ngắn ngủi ấy.

Bạn đang xem: Con yêu mẹ nhiều lắm

Xuân Duy

Nhớ khi nhỏ còn nhỏ, nhỏ hay chú ý mấy đứa hàng xóm được bố mẹ dẫn đi dạo và sắm áo quần đẹp. Tụi nó hay vòi vĩnh với người đang nắm tay mình rằng: "Mẹ ơi! con thích thiết lập cái này!", "Cha ơi! con muốn đi dạo cái đó", "Con ko thích tính năng này đâu, chị em mua loại khác cho nhỏ đi". Rồi nếu không được như ý muốn, tụi nó khóc nức nở. Bé ước mình cũng có thể có được giây phút ấy, cũng được phụ huynh dẫn đi dạo vào thời điểm cuối tuần, được ôm mọi tín đồ lúc lên giường nằm ngủ... Tuy thế giấc mơ đó hình như là điều ko tưởng. Gia đình mình đang đổ đổ vỡ cả rồi, còn đâu...

Đến tuổi, nhỏ được cho trường. Nhỏ thèm thuồng xúc cảm được bố mẹ nắm tay dẫn đến lớp, được chỉ từng vấn đề và di động tô từng đường nét chữ. Con ước muốn có bộ áo quần đẹp đi học, được phụ huynh đi họp phụ huynh. Tuy nhiên cứ mọi khi nghĩ tới tất cả những điều ấy là con lại bắt buộc kìm được nước đôi mắt vì bé biết nó vượt xa vời. Bây giờ, bé chỉ bao gồm nội mặt cạnh, chuyện gì rồi cũng một tay ông lo, nhỏ lại càng lưu giữ đến mẹ nhiều hơn. Bé nghĩ đến mẹ trong trái tim trí, tất yêu nào xong xuôi ra được. Bao gồm khi đến lớp về đơn vị chỉ bao gồm một mình, nhỏ khóc tức tưởi. Bà láng giềng vào đùa thấy, hỏi "sao vậy", nhỏ chỉ biết trả lời: "Con nhớ mẹ quá hà!".

Xem thêm:

Mẹ và bé chẳng khi nào được ở ngay sát nhau quá 2 năm nhưng trong số những khoảng thời gian ngắn ngủi ấy đủ khiến cho con lưu giữ mãi cần yếu nào quên được. Nhỏ nhớ từng cỗ đồ bà bầu mặc, cái kẹp tóc bà mẹ kẹp, phần lớn món nạp năng lượng mẹ nấu với cả mùi nước hoa của mẹ nữa. Mấy năm trước, bé đi Đầm Sen thuộc cậu chơi, trong những lúc thơ thẩn thì chợt bao gồm người đàn bà lướt ngang qua nặng mùi nước hoa thân thuộc ấy, nhỏ chạy theo... Ngửi cho bởi được. "Phải đưa ra người phụ nữ ấy là bà mẹ mình thì giỏi biết bao nhỉ", bé nghĩ rồi thao thức, nai lưng trọc trong cả đêm vị nhớ người mẹ không sao tả được.

Ba năm kia vào một ngày con nhắn tin mang đến mẹ: "Mẹ ơi! Con ai oán lắm. Chỉ bao gồm mỗi việc học mà nhỏ học cũng không tới nơi cho chốn nữa. Chỉ mới chạm mặt khó khăn nhỏ tuổi con đã quăng quật cuộc. Mai mốt nhỏ không biết làm gì nuôi mẹ nữa, bà mẹ có bi ai con không mẹ?". Bà mẹ trả lời: "Không sao đâu đàn ông của mẹ. Bà bầu con mình bao gồm rau ăn uống rau, bao gồm cháo nạp năng lượng cháo, bắt buộc chi làm cho tiền các hở con? con đừng lo và bi thương nữa nghen con!". Nước mắt bé lăn lâu năm trên má. Vậy là sau tin nhắn ấy, con ra quyết định đi luyện thi sau 4 năm bỏ học. Những lúc mệt mỏi mỏi, nhỏ lại lưu giữ đến bà mẹ thức ngày đêm khổ sở vì con, con lấy đó làm cho động lực để cố gắng vươn lên. Bé mang ơn bà bầu nhiều lắm, người bà bầu vĩ đại của con.

Mẹ ơi! Lúc chị em gọi về mang đến con, sẽ mệt mỏi, con vùng vằng đáp lại đa số câu cộc lốc, nhỏ biết mẹ bi lụy nhưng mẹ không nói. Rồi cho lúc hai chị em con hoàn thành sau hầu hết câu nói ngắn ngủi đó, bé lại ân hận hận. Chuyện ấy xảy ra với con dường như trở thành thông lệ. Chuyện gì bà bầu cũng chỉ nghĩ đến con, lo mang đến tương lai của con, vậy mà bé lại như vậy. Từ nhỏ dại đến giờ, thầy cô dạy con biết bao nhiêu là chữ nghĩa, lại còn được đọc biết bao là sách, nghe biết bao mẩu chuyện thánh hiền, vậy nhưng mà tính cách nhỏ vẫn chẳng thể sửa được. đôi khi con mong mỏi nói xin lỗi người mẹ thật những nhưng sao cấp thiết nói được thành lời.

Mỗi cơ hội xuân về, đâu đó bất chợt văng vẳng lên câu hát cứa lòng tín đồ nghe: "Mỗi mùa xuân sang, bà bầu tôi già thêm 1 tuổi. Mỗi ngày xuân sang ngày tôi xa bà bầu càng gần...". Có anh bạn bảo bé rằng: "Em nghe ở quê anh, tín đồ ta gọi bằng "má" không nhưng sao anh lại gọi là "mẹ"?". Bé đáp lại rằng: "Từ khi được mẹ sinh ra, anh chỉ được người mẹ dạy mỗi tiếng "mẹ" thôi nên được gọi bằng mấy trường đoản cú khác, anh ko quen. Vả lại, so với anh, "mẹ" là từ lắng đọng nhất trong tất cả các từ bỏ để call người phụ nữ sinh ra cùng nuôi dưỡng mình khôn lớn". Mẹ ơi! nhỏ thương mẹ nhiều lắm!